“Hỡi anh em, xin anh em kính trọng kẻ có công khó trong vòng anh em, là kẻ tuân theo Chúa mà chỉ dẫn và dạy bảo anh em. Hãy lấy lòng rất yêu thương đối với họ vì cớ công việc họ làm.” (1 Tê-sa-lô-ni-ca 5:12-13)
Có những người chăn chen lấn nhau
Nhờ phân chiên bón xén hoa mầu
Người chăn thuê chỉ cần hoa lợi
Bởi có nhiều chiên mới sang giầu
Có những người chăn thích leo cao
Tới đâu cũng muốn nhảy qua rào
Vơ cho bằng được chiên chuồng khác
Gom một bầy to để xôn xao
Cũng có người chăn ăn thịt chiên
Luôn luôn săn đuổi lợi danh quyền
Con nào mập mạp săn sóc kỹ
Con đói gầy xo bỏ ngữa nghiêng
Có những người chăn vội vã chăn
Rất quen múa gậy xé tung màn
Làm như kịch sỹ trên sân khấu
Hăng hái như người đi vỡ hoang
Có những người chăn phải xa chiên
Chân tay bị khóa để nằm yên
Tháng ngày lao lý vì cộng sản
Bụng đói từng cơn thắt liên miên
Có những người chăn biết đớn đau
Bàn chân rỉ máu những đêm thâu
Đi tìm chiên lạc, chiên thương tổn
Nâng đỡ từng con rịt với dầu
Có những người chăn trông ốm o
Thấp hèn yếu đuối tợ Phao-lô
Bị anh em giả tìm bắt bớ
Vu khống bao điều oan trái cho
Có những người chăn biết khóc than
Tưới lên đồng cỏ nước mắt tràn
Để lương thực sống luôn đầy đủ
Ngắm nghía bầy chiên nghỉ trong ràn
Có một người chăn nghe tiếng chiên
Mỗi con một giọng thở than phiền
Lắng nghe tất cả rồi ấp ủ
Hôm sớm đôi bề được ủi yên
Có một người chăn chết vì chiên
Người chăn duy nhất: Đấng Chăn Hiền
Không hề có chỗ riêng kê gối
Đổ huyết mình ra chuộc bầy chiên
Nguyễn Huệ Nhật
















